LẠC TRÔI
Mơ làm Gió, bồng bềnh trên sóng lúa,
Lửng lơ đời, hồn lạc chốn hư không,
Bến bờ đâu, giữa thăm thẳm vô cùng,
Bồng bềnh mãi, vẫn trùng trùng vô cực.
Mơ mơ mãi, mơ mơ thành đời thực!
Thực như mơ, mơ nào có còn mơ?
Thực mà chi, chỉ là kiếp sống hờ!
Hãy như Gió, giữa vô cùng vô định !
TÂM SỰ
Có bao giờ bạn lạc vào cõi hư vô?
Để rồi không biết đâu là mơ và đâu là thực,
Để rồi thấy đời chỉ là hư không, là lông hồng nhẹ bay theo gió.
Để rồi chợt thấy mình lạc vào vô định, một cái rùng mình, bỗng thấy trôi giữa vô cực, vô cùng.
Thất tình quy bát đạo, lục dục hóa vô thường, bản ngã về vô tướng.
Biết mà chi, dù thực hay hư? Cứ lênh đênh như cánh sao trời, nhẩn nha trôi, lạc cõi mênh mông !
Đôi cảm xúc nhớ về mùa lúa chín..
ALL’DERIVA
Sogno di essere Vento, fluttuando su un mare di spighe dorate, Sospeso nel vuoto, con l’anima smarrita nel nulla. Dov’è una sponda, nell’immensità sconfinata? Un fluttuare eterno, un infinito senza fine.
Sognare sempre, finché il sogno non si fa realtà! Ma se il reale è come un sogno, cos’è più il sognare? E a che serve il reale, se è solo un’esistenza precaria? Sii come il Vento, libero nell’infinito e senza meta!
CONFESSIONI
Ti è mai capitato di smarrirti nel nulla? Tanto da non sapere più cosa sia sogno e cosa sia realtà, Tanto da sentire che la vita non è che il vuoto, un’esile piuma che vola nel vento. Tanto da ritrovarti d’un tratto nell’ignoto, con un brivido, a fluttuare nell’infinito.
I sette sentimenti tornano alle otto vie, i sei desideri si mutano in impermanenza, l’Ego si dissolve nell’assenza di forma. Che importa sapere, se è reale o illusione? Lasciati andare come una stella nel cielo, vagando adagio, smarrito nell’immensità!
Brevi emozioni nel ricordo della stagione del riso maturo…




